Con làm toán

Con ngồi làm phép tính,
Bố đang viết bài văn.
Hôm nay Vũ nghịch ngợm,
Nét mặt vờ nhăn nhăn.

– “Chao! Khó ôi là khó!
Khó quá đấy, bố ơi,
Tám chia ba được mấy?
…Còn hai, Vũ biết rồi!

Tôi hạ con sáu xuống
Hăm sáu mấy lần ba?
Bố mua cho Vũ ổi,
Vũ còn thèm cả na.”

Vũ trợn mắt một mình,
Doạ một người tưởng tượng;
Rướn cổ như cãi nhau
Với cái con tính cộng.

Cái môi trên bị hở
Mấy răng cửa quá to,
Nó cứ chúm miệng lại,
Nhìn có duyên không ngờ.

Giống nội mặt chữ điền,
Hở môi giống bên ngoại.
Ai khéo đẻ chú người,
Bố muốn hôn một cái.

Vũ đang làm dở toán
Bỗng chốc đã quay sang
Nặn cái mũi bằng bột
Vểnh cao hơn mũi thường.

Bố gọi, Vũ giật mình
Đếm trên tay, lại tính.
Gật gật đắc ý cười,
Mắt như con sáo tỉnh.

– Năm tháng sau vẫn nhớ,
Buổi sáng Vũ làm trò
Một trăm điệu nhăn nhó
Trên khuôn mặt hiền thơ.

Bạn cũng có thể thích